• Lặng

    Khi bạn đến với điều gì đó mà không vì bất kì lí do nào cả, thì bạn chẳng có lí do nào để rời bỏ nó. Bạn sẽ mở lòng, để hàm chứa những yêu thương, những biến thiên, những tổn thương để làm nên hai từ mãi mãi. Tình yêu, hay hạnh phúc cũng thế.

    — Duna9276 —

  • Nắm tay nhau

     

    Viên mãn nhất  trong tình cảm không phải là nắm giữ được bàn tay của một người nhất nhất không rời, mà là khi trải qua bao nhiêu mất mát đổi thay, họ vẫn về để nắm lấy tay nhau

     

    —yêu—

  • Tha thứ thì dễ, tin tưởng lại mới khó

    Bởi vì đàn ông biết rất rõ, đặc điểm của phụ nữ là dễ mềm lòng, nên đôi lúc cứ thế làm tổn thương, rồi lại buông lời xin lỗi. Nhưng đàn ông lại không biết rằng, đi kèm với mềm lòng là nhớ dai. Cái nhớ dai khiến những tổn thương trở nên chồng chất, rồi đến một ngày có bù đắp bao nhiêu cũng là không đủ. Và đi kèm với việc thương tổn chồng chất là niềm tin cũng dần vơi đi, cho đến khi chẳng còn gì nữa, thì phụ nữ sẽ bắt đầu khép kín trái tim của mình lại.

    Phụ nữ không thích những thứ mập mờ, họ luôn thích rõ ràng, như việc buổi sáng nhất định trời phải sáng, mùa hè nhất định trời phải nắng, phụ nữ, luôn rõ ràng như vậy đấy. Cho nên, đàn ông đừng bao giờ khiến phụ nữ sinh nghi, bởi lẽ ông trời đã ưu ái tặng cho phụ nữ một món quà vô cùng quý giá đó là “cảm giác”.

    Có thể đôi lúc vì yêu, sẽ khiến họ mất đi lý trí và ghen tuông vô cớ, nhưng một khi phụ nữ đã nghi, thì ít khi điều đó là không chính xác.
    Mà đàn ông thì lại là chúa ngụy biện, bằng mọi giá sẽ khiến nỗi nghi ngờ của phụ nữ thành ghen tuông vô cớ, khiến nỗi lo lắng chính đáng của họ thành sai lầm.

    Đã là đàn ông, thì nên kiệm lời xin lỗi một chút. Và nhất định có lỗi thì phải sửa, bởi vì chỉ trẻ nhỏ mới có quyền được sai mãi cùng một chuyện, và cũng chỉ trẻ nhỏ mới tin rằng một sai lầm có thể lặp đi lặp lại.

    Chỉ mong đàn ông, đã yêu thương một ai đó, nếu không thể khiến phụ nữ có những hạnh phúc tuyệt vời, thì cũng đừng nên khiến họ trở nên đau khổ cùng cực

    Bởi lẽ, như đã nói rồi đấy, phụ nữ là chúa nhớ dai. Họ sẽ tiếp tục mỉm cười, nhưng trong lòng họ là vạn nỗi buồn dai dẳng. Họ sẽ tiếp tục tha thứ, nhưng dĩ nhiên họ chẳng còn đủ tin tưởng nữa rồi…“

    – Nguyễn Trung Hiếu –

  • Phớt

     

    Nếu như người nọ chỉ luôn cầm o che cho kẻ khác, thì hà cớ gì bạn phải chờ người đó dưới mưa

  • Chào buổi sáng

    Vì sao yêu một người

    Vì sao cũng không rõ, chỉ biết rất nhớ nếu không được gặp, hồi hộp nghĩ thấy nhau, sợ mất khi cứ ngỡ không còn bên cạnh,…

    Người đó ở chỗ này, lúc nào cũng chỉ mang tiếng cười, nói đủ dùng, thâm tình trong mắt.

    Người như vậy, muốn nắm chặt tay, cứ như vậy, bên nhau, bình yên. Mõi ngày đều nhìn người đó, nhìn hoài chẳng đủ